Mới nhất

Blog Radio 301: Hạnh phúc là khi con còn nhìn thấy mẹ

By phantuanduy - Friday, September 13, 2013 No Comments
diary




 

Các bạn thân mến.

Lễ Vu Lan - Lễ báo hiếu cha mẹ, ông bà tổ tiên là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo trùng với Rằm tháng bảy Xá tội vong nhân của người Á Đông. Trong không khí của mùa Vu Lan những ngày tháng 7 âm lịch này, ban biên tập Blog Việt – Blog Radio đã nhận được rất nhiều bài viết cảm động về tấm lòng của con cái đối với cha mẹ mình. Như mọi năm, mỗi mùa Vu Lan về, Blog Radio lại dành một số để chúng ta cùng trở về những ký ức, kỷ niệm tình mẫu tử thiêng liêng.

Và trong những ngày còn lại của mùa Vu Lan năm nay, Mời bạn đến với Blog Radio số 301: “Hạnh phúc là khi con còn nhìn thấy mẹ”.

  •     Lá thư trong tuần: Nhật kí của mẹ và con gái được gửi đến từ độc giả Hoàng Linh

Tôi có thể viết về chuyện tình yêu hàng chục, hàng trăm lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi viết cho mẹ. Khi tôi can đảm và viết ra những điều này, là lúc tôi nhận ra nếu không có mẹ tôi chẳng còn gì cả. Mong cho những ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khó
Ngày…tháng…năm…

Mẹ đang viết những dòng này cho con trong nước mắt . 21 năm mẹ con mình ở bên nhau , đây là lần đầu tiên mẹ thấy bất an vì con gái mẹ như vậy. Mẹ thấy con đường con sắp bước vào, với những tối tăm và tổn thương liên tiếp như những ngày tuổi trẻ đã qua của mẹ. Con à, mẹ phải làm gì để giúp con đây ?

Ngày…tháng…năm…Mẹ tình cờ đọc được tin nhắn của mình với anh ấy. Hình như mẹ khóc. Mình biết mẹ không ưa anh ấy, bạn bè và cả những người xung quanh mình nữa. Có lẽ vì anh ấy quá cô độc, không biết quan tâm mình, còn hơi ngông cuồng và phá phách nữa. Nhưng mà mình rất thương người đó, rất thương…


diary

Ngày…tháng…năm…

Lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, mẹ đã thật sự ngạc nhiên. Tính tình và cách xử sự thật sự rất giống bố con, rất giống con à. Nhưng mẹ không biết nói thế nào với con nữa.

Mẹ như nhìn thấy tuổi thanh xuân của  mình. Những ngày tuổi trẻ. Tình yêu của bố và mẹ. Sự phản đối của ông bà. Những ngày tháng cực khổ khi sinh con. Những lần nổi nóng của bố. Những lần cam chịu của mẹ. Cuộc sống của một bà mẹ đơn thân, nó quá cay đắng và nghiệt ngã. Tại sao linh cảm của mẹ lại nói rằng con gái của mẹ, một lần nữa phải chịu những bất hạnh mà mẹ đã từng trải qua? Mẹ không dám can thiệp chuyện tình cảm của con, mẹ biết đấy là tình yêu đầu tiên, lần đầu tiên mẹ thấy con gái mẹ yêu một người nhiều như vậy. Cậu ấy cũng không có gì đáng chê trách cả. Có lẽ…tại mẹ nhạy cảm quá thôi.

Tình yêu đầu đời thường rất dễ khiến người ta hạnh phúc, nhưng lại dễ dàng làm người ấy tổn thương, vết thương sâu đến nỗi…làm người ta nhớ cả đời ! Con gái à, hãy tỉnh táo và lý trí một chút con nhé 

Ngày…tháng…năm…

Mình  không nghĩ anh ấy nợ nần nhiều đến vậy, cũng không nghĩ anh ấy sống buông thả đến vậy. Thật sự thất vọng, không thể đổ lỗi mọi thứ do hoàn cảnh được . Đó là sự trốn chạy hèn nhát.

Mình phải làm gì đây? Anh ấy hình như đã bắt đầu hút thuốc rồi? Mình nói anh ấy không nghe nữa, anh ấy nói: “Bản thân anh còn chưa tự lo được, anh không thể chăm sóc em được nữa, đừng vì anh mà đau khổ, không đáng. Hãy tìm người khác tốt hơn! Anh là thằng tồi ”.

Tuổi trẻ thì thường mắc sai lầm mà, mình thấy không có gì to tát cả, chỉ cần cố gắng là sẽ ổn thôi. Mình sẽ không buông tay như vậy đâu. Anh ấy cần mình bên cạnh. Nhưng mà nếu mẹ biết anh ấy như vậy, chàng trai mà mình đã chọn là người như vậy, mẹ sẽ thất vọng lắm .

Mẹ à, con rồi sẽ ổn thôi, hãy để con lựa chọn bằng trái tim, mẹ nhé!

Ngày…tháng…năm…

Mấy hôm nay con gái về, thấy con gái hơi lạ. Mắt sưng, chắc con bé khóc nhiều lắm. Hỏi có chuyện gì thì con cứ cười trừ. Chắc con không muốn nói với mình. Con cũng ít nói cười hơn hẳn, cứ suốt ngày nhìn cái điện thoại, chắc chờ tin nhắn hay cuộc gọi nào đó .
Con gái mẹ đang có những ngày khó khăn phải không? Hãy vượt qua, mẹ tin con sẽ làm được.

Ngày…tháng…năm…

Cảm giác chạy theo một người thật là mệt mỏi, nhất là khi cố gắng chỉ từ một phía. Anh ấy ngày nào cũng rượu chè. Bạn bè xung quanh bắt đầu dị nghị, nói mình thật là ngốc. Đừng yêu một người như vậy .Mình thật sự thương anh ấy, ngay cả khi anh ấy dứt khoát và tàn nhẫn với mình. Mình cũng không thể để anh ấy cô độc, mình không nghĩ được gì  , và cũng không muốn nghĩ gì nữa. Những lúc như thế này, chỉ muốn ở bên cạnh mẹ thôi. Mẹ à , con làm thế có đúng không? Con phải làm gì với anh ấy và tình cảm của con hả mẹ?


Ngày…tháng…năm…

Con gái à, con biết không? Mẹ đã từng như con đấy. Lúc hết mình bảo vệ tình yêu với bố con, mặc cho ông bà và mọi người phản đối. Mẹ cũng dằn vặt và tổn thương nhiều lắm. Mẹ đã đánh mất lí trí, đã mù quáng mà đánh đổi, để những ngày tháng sau này, lỡ dở cả cuộc đời. Chàng trai ấy không xứng đáng với con, nếu yêu thương con thật lòng. Anh ta sẽ không để con gái mẹ phải một mình chịu đựng tất cả những điều đó đâu. Con hãy hi sinh vì một người mà dù có chuyện gì đi nữa, sẽ nghĩ xem con gái mẹ cảm thấy như thế nào đầu tiên, chứ không phải chạy trốn và để con gồng mình lên giải quyết mọi thứ.

Mẹ đã biết hết tất cả. Nhưng tại sao con không tự mình nói với mẹ? Mẹ luôn bên cạnh con mà, con gái! Mẹ có thể đợi được, đợi một ngày con gái có đủ niềm tin để chia sẻ với mẹ.

Ngày…tháng…năm…

Anh ấy có người yêu mới.

Mình sững sờ một lúc lâu khi nghe điều ấy.

Lí do chỉ là lí do, không muốn ở bên mình nữa vì muốn ở cạnh người khác. Thế thôi! Không phải những gì mình vẽ ra từ trước giờ để nguỵ biện cho anh. Vì anh ấy mà con đã cãi nhau với mẹ , không chơi với bạn bè mình. Con sai rồi, có phải con đã sai không mẹ ơi? Nhưng mà…tim con thật sự rất đau..rất đau mẹ ạ!

Ngày…tháng…năm…

Nhìn con gái suy sụp bên quan tài của bố nó, tim mình quặn thắt . Dù không là vợ chồng nữa nhưng đó cũng là người mình từng yêu thương, cũng là bố của con gái mình, cảm giác một người rời xa khỏi thế gian luôn đau đớn và xót xa như vậy. Con gái khóc ngất đi, mình và bạn bè con gái phải thay nhau túc trực bên cạnh. Lúc đưa bố ra nghĩa trang, con bé như người mất hồn, không khóc, không nói. Mình chỉ biết nắm thật chặt tay con.Nhưng mà, cậu ấy không về đám tang, dù sao lúc này cũng là lúc con mình cần cậu ấy nhất mà. Mọi chuyện đều khó khăn, con gái mẹ hãy mạnh mẽ lên nhé ! Mẹ sẽ luôn bên con. Mẹ hứa.

Ngày…tháng…năm…


Con đã thay số điện thoại, xoá facebook, yahoo, con đã cất hết những đồ vật liên quan vào một chỗ thật kĩ, con đã ngoảnh mặt quay đi lúc tình cờ gặp nhau trên phố. Vậy mà chỉ cần một tin nhắn “anh mệt lắm” lại khiến con lo cuống lên. Con có thể giả vờ không thương nữa, nhưng thật ra vẫn rất thương mẹ à. Con muốn dùng tình cảm chân thành của mình để đối xử với người ấy. Dù là với tư cách bạn bè, vẫn muốn làm điều gì đó có thể để anh ấy tốt lên. Bởi vì anh ấy…thật sự rất cô đơn. Anh ấy rất giống con, con còn có mẹ ngay bên cạnh, nhưng anh ấy…thật sự rất cô đơn. Vì quá cô đơn nên mới như vậy.

Ngày…tháng…năm…

Con giấu mẹ về quê cậu ấy. Cậu ấy nhắn tin cho mẹ mẹ mới biết. Mẹ thật sự bị sốc, mẹ luôn nghĩ mọi chuyện đã ổn rồi. Ba năm qua, con vẫn đau đáu vì một người sao? Mẹ con mình to tiếng. Con khóc ngất, con giải thích, con phủ nhận.Con vẫn quyết định về quê cậu ấy. Mẹ chẳng biết phải làm gì nữa , chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu cực khổ, từ lúc ôm nhau chịu những trận đánh đập vô cớ của bố con, lúc mẹ con quyết tâm xuống thành phố ở nhờ để con có điều kiện học hành tốt, khi điều kiện kinh tế khó khăn, mẹ chạy chợ từng ngày để kiếm tiền cho mẹ con mình trang trải. Điều mẹ tự hào nhất cho đến giờ phút này là nuôi được một cô con gái ngoan ngoãn, dù tuổi thơ của nó có thiệt thòi và tổn thương nhiều thế nào.

Vậy mà, con vì một chàng trai không đáng, mà làm vậy với mẹ sao? Con gái ngốc ngếch này, mẹ phải làm gì với con đây ?

diary

Ngày…tháng…năm…

Con đã về quê anh ấy.

Con biết mẹ rất hốt hoảng khi biết điều đó, con cũng biết hẳn mẹ đã lo lắng và thất vọng thế nào. Chỉ là mọi chuyện không như mẹ nghĩ đâu ạ.

Con không yêu anh ấy nữa. Con đã làm được điều đó rồi .

Chỉ là…quá nhiều chuyện xảy ra. Con nghĩ anh ấy cần một người bạn bên cạnh, một người bạn có thể thấu hiểu anh ấy tất cả như con.

Chỉ là…con đã rất sợ khi thấy mẹ như thế. Con không dám ở nhà nữa, con muốn mẹ con mình có vài ngày để suy nghĩ thật kĩ về mọi chuyện.

Chỉ là…con thấy chuyện này không to tát như thế, con chỉ về với tư cách một người bạn thôi mà mẹ lại quá quan trọng mọi thứ. Trong một giây phút nông nổi nào đó , con đã thật ngông cuồng mà quyết định. Con quyết định thử không làm một đứa con ngoan một lần. Tuổi trẻ có quyền sai, có quyền làm lại. Con đã tự biện minh hàng trăm lần như vậy.

Nhưng mọi chuyện không như con nghĩ , ngay khi bước chân ra cửa, con đã rất hối hận. Thật sự rất hối hận.


Ngày…tháng…năm…

Mẹ đã không nuốt nổi cơm, chỉ biết nằm và khóc. Nhìn điện thoại con gọi, mẹ không dám nghe. Không phải mẹ giận con, chỉ là mẹ không biết phải nói gì với con lúc này, con gái ạ! Mẹ không biết phải làm gì với con, phải làm gì thì tốt nhất cho con đây? Mẹ đã gọi điện cho cậu ấy, con biết cậu ấy nói gì với mẹ không?

“Cháu thật sự không yêu Linh, chỉ là cô ấy quá yếu đuối, cháu đã dứt khoát rồi mà cô ấy vẫn thế ”.

Mẹ không tin lời cậu ta, nhưng những gì cậu ta nói như xát muối vào tim mẹ, trong khi con đang đứng giữa những tình huống khó xử nhất, cậu ta đã không dám nhận lỗi về mình, và để tất cả lỗi lầm về phía con gái mẹ. Người như vậy sao mẹ có thể tin tưởng là sẽ làm cho con hạnh phúc được đây?

Ngày…tháng…năm…

Những ngày sóng gió đã qua, sau một vài chuyện xảy ra , con đã nhận ra được nhiều điều Con nhận ra, không nên mải miết đi tìm cái gọi là tình yêu. Con nhận ra , không phải tất cả mọi người đều yêu thương con hết lòng như mẹ.

Tuổi 21 bồng bột đã khiến mẹ khóc thật nhiều, con chưa đủ lớn để nhìn nhận cuộc đời, cũng chưa đủ khôn ngoan để khiến mẹ không phải lo lắng. Nhưng có lẽ con đã nhận ra một điều, điều mà thời yêu đương nông nổi đã qua con chưa từng nhận ra: “Con yêu mẹ, và rất cần có mẹ!”

Từ bây giờ, mẹ hãy chỉ khóc vì những điều hạnh phúc thôi mẹ nhé!


diary

Ngày…tháng…năm…

Tôi luôn mong ước có một cô con gái. Và khi sinh con ra. Tôi đã luôn trân trọng từng giây phút được bên con. Luôn muốn mang đến mọi thứ tốt đẹp nhất cho con.

Con gái tôi đã lớn thật rồi, tôi không thể bao bọc con mãi được như hồi còn bé nữa, không thể ôm chặt con để chịu thay những cái bạt tai vô lí của bố nó, không thể vỗ về con mỗi khi nó thút thít khóc vì bạn bè trêu đùa những lời ác ý, không thể đắp cho con bé cái chăn cao hơn mỗi khi trời trở lạnh, không thể ở bên cạnh con mọi lúc mỗi khi con cần tôi,…

Nhưng, con gái tôi đã lớn thật rồi, và tôi biết con tôi là một cô gái mạnh mẽ. Con sẽ biết nên làm, và không nên làm những gì. Con sẽ biết thực hiện ước mơ của con, và yêu thương người nào thật xứng đáng. Vì rằng tình yêu trên đời này, luôn là điều đẹp đẽ và đáng trân trọng nhất. Con nhất định phải có lòng tin vào điều đó. Con còn trẻ, con là một cô gái xinh đẹp và đầy hoài bão, con có một mái đầu xanh, có một trái tim ấm và  một tương lai tươi sáng . Rồi nỗi đau sẽ qua, sẽ có người bước đến và yêu thương con gái mẹ bằng tất cả trái tim. Con đừng vì những ám ảnh của quá khứ , mà khép chặt lòng mình. Mẹ muốn nói với con , hãy yêu khi còn có thể !

Và điều này nữa ,mẹ luôn giữ cho riêng mình, Nhưng hôm nay mẹ sẽ nói.

“ĐỐI VỚI MẸ, CÓ CON LÀ ĐIỀU HẠNH PHÚC NHẤT! MẸ YÊU CON”.

•    Bài dự thi của Hoàng Linh - <annhien13@>

Bạn thân mến. Đức Phật đã dạy rằng: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”. Mẹ cha là những người luôn yêu thương con vô điều kiện, vui với niềm vui của con, buồn với nỗi buồn của con và hạnh phúc của mẹ cha là nhìn thấy con được hạnh phúc. Nhưng khi bước vào tuổi mới lớn, nhiều người con trở nên xa cách với cha mẹ và cảm thấy cha mẹ không hiểu mình, nhất là khi chúng ta bắt đầu biết đến tình yêu. Để rồi một ngày bỗng nhận ra “Ta đi trọn kiếp con người, cũng không đi hết mấy lời mẹ ru”. Cha mẹ luôn biết điều gì tốt cho con. Những lời dạy của mẹ cha được đúc kết từ cả một đời người, có khi trong chốc lát ta chưa thể hiểu ngay nhưng càng sống, càng trải nghiệm ta càng hiểu mẹ cha, càng thấm thía những lời dạy của cha mẹ sâu sắc đến nhường nào.

Cô gái trong những dòng nhật kí trên vẫn còn hạnh phúc khi có một người mẹ thương yêu hết lòng. Nhưng có những người kém may mắn đã không còn mẹ nữa. Để trong ngày Vu Lan phải cài lên ngực áp một bông hoa trắng nhớ thương.

Tiếp theo chương trình, xin mời các bạn lắng nghe tâm sự “Hạnh phúc khi con còn nhìn thấy mẹ”, là một trong những bài dự thi “Hãy yêu khi còn có thể” được gửi từ độc giả Huỳnh Thị Ngọc Diễm.

  • Hạnh phúc là khi con còn nhìn thấy mẹ

Mỗi lần dạo Facebook, nhìn thấy ai đó đăng một tấm hình, một thông điệp về mẹ, lòng tôi cũng rộn lên bao xúc cảm ngọt ngào, hạnh phúc. Vì tôi biết, bạn đang vui vẻ hạnh phúc bên mẹ của mình và cũng vì bạn may mắn hơn vô vàn người khác.

Lúc còn nhỏ, đi đến đâu, đi bao lâu cũng được chỉ cần có mẹ cạnh bên thì chắc chắn chúng ta sẽ thấy an toàn. Đi đâu cũng vậy, chưa vào tới cửa nhà đã inh ỏi “Mẹ ơi, Mẹ…”. Nhưng mỗi ngày lớn lên, tiếng gọi “mẹ” dường như đã bớt thiết tha và nhạt nhòa dần theo năm tháng.

Tôi còn nhớ rõ, cô bạn thân cùng lớp 12 của tôi từng đắc ý như thế nào khi mẹ nó đi công tác 3 tuần ở Hà Nội, vừa lập dự định cho mình trong 3 tuần được tự do (vì nó chỉ ở với mẹ) vừa than thở với tôi rằng mẹ nó phiền phức, cổ hủ. Sau một tuần tự do, nó nhận được cuộc điện thoại báo tử từ công ty của mẹ nó. Lần đầu tiên, tôi thấy nó khóc, tay chân loạng chạng tưởng chừng như chỉ đẩy nhẹ một cái là có thể gục ngã.

“Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi biết
Thân phận kẻ mồ côi


Đưa mẹ về nhà, những người thân của nó cũng vừa kịp đến, mỗi người một tay phụ giúp nó trong lễ tang của mẹ, ai bảo gì thì nó làm nấy, nó còn quá trẻ, đầu óc lúc này lại hoang mang, làm sao có thể gánh vác hết hàng trăm việc trong giờ khắc chia li này. Dì cô nhờ nó chuẩn bị quần áo của mẹ mình để đem đi liệm, nó sững sờ khi biết lâu rồi, mẹ mình không có một chiếc áo mới, đôi giày cũ mèm đã đi cùng bà từ ngày nó vào trường cấp 3. Vậy mà mỗi lần nó xin tiền mua sắm bà đều cho không ngần ngại, chỉ dặn con gái mua gì cũng nên tiết kiệm, bấy lâu nay nó vẫn than vãn với bạn bè rằng mẹ mình nói nhiều quá.

mother
Nước mắt nó trào ra như cơn mưa rào sau những ngày trời gắt nắng. Quá đột ngột trước hung tin, nó chưa rõ vì sao mẹ mình ra đi, chẳng còn thời gian đến bệnh viện hỏi han, đồng nghiệp viếng thăm cũng không ai biết. Tuy nhiên, người bạn thân của mẹ đã cho nó biết, mẹ nó mất vì bị ung thư máu. Hai tuần gần đây, cảm thấy trong người không ổn, bà đến bệnh viện khám, bác sĩ bảo bà phải nằm bệnh viện một thời gian để khám và chữa trị, có thể sẽ vô máu, thay máu. Lúc biết rõ bệnh tình của mình thì nó đã chuyển sang cuối giai đoạn 2 đầu giai đoạn 3 (mãn tính). Những năm trước dù có bệnh bà cũng cho qua, cứ nghĩ không sao, nên cứ lao vào làm việc, để lo cho con gái. Biết bệnh tình của mình vì không muốn nó lo lắng, năm cuối cấp phải thi đại học, bà không muốn nó mất tập trung nên đã âm thầm nhập viện một mình chữa trị, người bạn thân đã bên cạnh bà sau giờ làm việc trong suốt một tuần đó. Khi truyền máu, bà thấy khỏe hơn, nhớ đến con nên vội đứng dậy xin bác sĩ cho về nhà một chút, bà bị sốc, phần vì sức khỏe yếu bà xỉu đi, khó thở rồi… Người bạn thân nghẹn ngào… còn tôi thì cảm thấy có vị rất đắng ở môi, xót xa cho người mẹ quá cố.

Nó té xuống, nước mắt lại trào ra, nó tự tát vào mặt mình, tôi cố ngăn, nhưng không thể. Nó nói với tôi, nó nhớ ra những đêm mẹ than nhức mỏi nhờ nó xoa bóp, những đêm bà ho, bà sốt cao mà nó vô tình nào quan tâm đến. Nó nghĩ chỉ là những cơn sốt, cảm cúm bình thường, nhưng chắc nó không biết, ngày nó còn nhỏ, chỉ cần nó sốt lên một tí thôi là cả đêm bà mất ngủ, chỉ cần nó ho nhẹ một cái thôi là tim bà đã nghẹn lại. Mẹ nó sinh ra nó được 4 tháng thì ba cô bỏ đi, bà chỉ có một mình, lúc nó còn nhỏ, bà đã phải cực gấp đôi, gấp ba so với những bà mẹ khác. Bạn thân của bà kể, lúc đấy bà vay tiền bạn bè, thuê người chăm trẻ, lựa chọn mãi mới cảm thấy yên tâm với người giúp việc, làm ở công ty thật chu toàn nhưng cách vài tiếng lại gọi về nhà hỏi han con trẻ.

Ngày đưa mẹ mình về nơi an nghỉ cuối cùng, nước mắt nó rơi mãi. Suốt một tuần, nó không ăn uống, tự dằn vặt trách móc bản thân. Lúc còn mẹ thì không trân trọng, mất mẹ rồi mới hối tiếc thì có thay đổi được gì không, hay chỉ thêm những cay đắng trong lòng? Nó nghỉ học, chẳng liên lạc với ai trong lớp, ai đến nhà, nó cũng không ra chào đón.

Bẵng đi cũng vài năm, tôi tình cờ gặp lại nó, nó trưởng thành hơn, giỏi giang hơn và cười nhiều hơn trước. Mỉm cười với tôi, nó chia sẻ, nó đã từng dằn vặt bản thân, thậm chí muốn chết đi cho xong, nhưng biết mẹ không muốn nó buồn, nên cố gắng sống tốt, như chuộc lại lỗi lầm ngày trước. Không có mẹ bên cạnh, nó tự học cách chăm sóc bản thân, ít dựa dẫm người thân, một mình bươn chải, vừa làm vừa học. Nó cười suốt buổi trò chuyện, nhưng vẫn đôi mắt ấy, những giọt nước trong veo vẫn cứ rơi không một tiếng nấc.

“Nhiều lúc con đi tìm những thứ xa xôi mà quên mất những điều gần gũi.
Nhiều lúc con đi tìm những thứ xa hoa mà quên mất mẹ đang lầm lũi.
Nhiều lúc con đi tìm những thứ không phải của con mà quên mất rằng thời gian ngắn ngủi.
Giờ là lúc con đi tìm lại mình - đứa con bé nhỏ của ngày xưa luôn khiến mẹ vui....” (2)


Câu chuyện đấy đến hôm nay vẫn ám ảnh tôi. Kể từ hôm ấy, tôi làm gì cũng gấp gáp hơn ngày trước. Tôi siêng tập thể dục hơn, ít ăn đồ ngọt, đồ béo, thay nước ngọt bằng nước suối, tôi không muốn sức khỏe tôi xấu đi.  Dù đi đâu cũng vậy, về đến nhà là tôi “điểm danh” từng thành viên trong gia đình ngay. Với tôi thì ngày nào cũng là ngày của Mẹ của Ba của gia đình, tôi không có khái niệm đúng ngày mới trân trọng và tưởng nhớ, tôi muốn tặng gì, cũng sẽ làm ngay. Tôi sợ, sợ một ngày nào đó tôi không thể làm những hành động dễ thương này nữa.  Tôi rất sợ chết, bởi khi tôi chết đi, chắc chắn người thân của tôi sẽ đau lòng, bởi khi tôi chết đi, tôi không thể ôm hôn những thành viên trong gia đình của mình. Dẫu biết nhân gian chỉ là cõi tạm, có đó rồi mất đó ngay thôi, nhưng làm sao tránh khỏi nỗi đau khi phải chia li người mà mình yêu quý.

Câu chuyện tôi kể cho bạn nghe và những gì tôi chia sẻ có thể bạn thấy nó quen thuộc như đã từng gặp ở đâu đó. Có thể bạn thấy nó cũ kĩ nhưng không bao giờ lạc hậu. Như người trong một nhà, quá quen mặt nhau, nhưng chưa bao giờ thấy chán. Có những lúc cãi vã trong  nhà, nhưng đó vẫn rôm rả âm thanh của sự quan tâm, của tình thân. Khi phải lựa chọn giữa tiếng ỏm tỏi cãi nhau với sự im lặng, tẻ nhạt của ngôi nhà thì chắc chắn tôi sẽ chọn tiếng ồn ào, rôm rả, chói tai nhưng đầy tình yêu đó.

Nếu như bạn còn có thể yêu thương, xin bạn đừng phí một giây nào ngừng lại, không ai biết ngày mai sẽ ra sao và cũng chẳng ai có hai cuộc đời để sống, để yêu thương thêm lần nữa.

Cho tôi được thay mặt những đứa con nói một lời cảm ơn và tạ lỗi cùng mẹ.


Cảm ơn mẹ đã mãi yêu thương con, cảm ơn mẹ cho con những trận đòn roi để con nên người. Cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống đầy yêu thương. Cảm ơn mẹ đã cho con được làm con của mẹ.

Con xin lỗi mẹ vì đã là một đứa trẻ hư, con xin lỗi mẹ vì đã trốn đi chơi làm mẹ lo lắng, con xin lỗi mẹ vì học hành bê trễ khiến mẹ buồn lo. Con xin lỗi mẹ, vì con đã cãi lời mẹ răn dạy.

Nếu như có kiếp sau, con vẫn muốn, con là đứa con của mẹ, nhưng lần này chiều con ít lại, để cho con chăm sóc mẹ, để cho con bớt hư đi, để nước mắt mẹ vơi đi chỉ một ít.


“Ngôn ngữ trần gian như túi rách

Đựng sao đầy hai tiếng “mẹ yêu”

Với tay con níu thời gian

Thời gian lặng lẽ bay vào hư vô

Một lạy này xin được tạ tội

Ngày xưa con bất hiếu

Đã từng làm mẹ khóc như mưa

Từng làm mẹ khổ ngày xưa

Trăm ngàn lạy cũng chưa vừa ơn mẹ”
Nếu bạn còn mẹ, hãy đến ôm mẹ và nói rằng: “Con yêu mẹ rất nhiều!”. Hạnh phúc luôn ở quanh ta, và nhất là khi mỗi ngày trôi qua ta vẫn còn nhìn thấy mẹ.
        Bài dự thi của Huỳnh Thị Ngọc Diễm - <huynhthingocdiem.92@>

Bạn thân mến. Không có ngôn từ nào có thể diễn tả hết công ơn của những đấng sinh thành. Nếu bạn còn cha, còn mẹ và vẫn được nhìn thấy cha mẹ mỗi ngày, bạn đừng ngần ngại thể hiện tình yêu của mình. Hãy biết yêu thương khi còn có thể bởi biết đâu đến một ngày nào đó ta không còn cơ hội nữa. Hãy cho cha mẹ thấy bạn yêu cha mẹ đến nhường nào, đừng để những nỗi buồn hằn in lên mắt mẹ. Như Đức Phật đã nói:

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con”.

Bạn hãy xem mỗi ngày trôi qua đều là một ngày Vu Lan để được sống trọn vẹn đạo làm con và thể hiện tấm lòng hiếu thảo đối với cha mẹ. “Hạnh phúc luôn ở quanh ta, và nhất là khi mỗi ngày trôi qua ta còn nhìn thấy cha mẹ” – đó chính là thông điệp mà Blog Radio muốn gửi đến bạn tuần này.

  • Blog Radio được thực hiện bởi Chit Xinh và nhóm sản xuất Dalink Studio
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn 

No Comment to " Blog Radio 301: Hạnh phúc là khi con còn nhìn thấy mẹ "